Hiện nay, số trẻ chậm nói ngày càng xuất hiện nhiều khiến cho các
ông bố bà mẹ vô cùng lo lắng và dùng đủ mọi cách để con có thể nói được nhưng
không hiệu quả. Vậy thì nguyên nhân chính là từ đâu?
Ở những trẻ bình thường,
từ 3 đến 6 tháng tuổi, trẻ đã có thể ê a được những tiếng nói đầu tiên. Ở giai
đoạn này, trẻ đã có thể phát hiện được những tiếng động phát ra từ những vị trí
khác nhau, đồng thời trẻ cũng bắt đầu nói được những có có nguyên âm “a” như
ba, bà…Tùy theo mỗi trẻ, nhưng khoảng 11 tháng tuổi trở đi, trẻ đã có thể nói
được 2 – 3 từ đơn khá rõ ràng. Đến khi trẻ được 3 – 4 tuổi, trẻ đã có thể nói
được những câu phức tạp và bắt đầu sử dụng ngôn ngữ một cách khá tốt.
Tuy nhiên có một thực tế
phải thừa nhận rằng, ngày nay số lượng trẻ chậm nói ngày càng nhiều. Có
những bé đến 18, 21 tháng tuổi vẫn chỉ biết bập bẹ những từ vô nghĩa. Có những
bé đã 3,4 tuổi nhưng vẫn “ngọng líu ngọng lô”. Không nên đổ lỗi cho bé hay nghĩ
rằng “con mình nó thế!”. Trẻ biết nói sớm hay muộn, nói chuẩn hay ngọng, phần
lớn đều là ở sự dạy dỗ và uốn nắn của người mẹ.
Xin liệt kê ra đây những
sai lầm “kinh điển” của chị em trong việc dạy bé đã khiến trẻ chậm nói, nói
ngọng.
1. Đáp ứng con quá nhanh chóng
“Lỗi” này quả đúng là
yêu con quá lại hóa hại con. Khi bé chỉ vào bình sữa và với với tay đòi cầm,
đòi ăn. Ngay lập tức, mẹ lấy bình sữa đưa cho con vè cho bé ăn. Hay Làm như vậy
là mẹ đã tước đi cơ hội để trẻ được nói.
Cách làm đúng phải là mẹ
nên khơi gợi cho trẻ nói ra điều mà trẻ muốn,. Bất kể đó là từ “đói”, từ “sữa”
hay từ “măm măm” thôi cũng rất quan trọng. Khi trẻ nói được điều đó, người lớn
nên động viên, cổ vũ cho trẻ bởi vì đó là một sự tiến bộ. Lúc này, bé sẽ hiểu
cách dùng ngôn ngữ để biểu đạt ý mà mình muốn.
2. Bật tivi, ipad, iphone cho bé xem suốt ngày
Đối với trẻ con, có vẻ
như công nghệ càng hiện đại thì lại càng “hại điện”. Có một hiện tượng rất thú
vị mà bất cứ bà mẹ nào cũng nhận ra, đó là cứ bật tivi lên thì trẻ bỗng dưng
lại “ngoan” một cách kỳ lạ. Bé ngồi yên, chăm chú theo dõi, bỏ cả chạy nhảy, bỏ
cả quấy mẹ và đương nhiên, trẻ cũng bỏ cả nói chuyện.
Nhiều chị em thắc mắc:
mẹ nói cũng là nói mà tivi nói cũng là nói. Tại sao trẻ xem tivi lại chậm nói
còn nghe mẹ nói lại nhanh biết nói. Thực ra, việc giao tiếp giữa mẹ – con và
tivi là hai mối quan hệ hoàn toàn khác nhau. Khi trẻ xem tivi, bé sẽ chỉ tiếp nhận
thông tin một chiều. Bé là người nghe và chỉ cần yên lặng nghe. Lâu dần sẽ
khiến trẻ mất đi ham muốn được nói. Trong khi đó, khi bé giao tiếp với mẹ, đấy
là một mối quan hệ hai chiều. Bé vừa là người nghe, vừa là người cần nói, cần
bày tỏ ý kiến. Từ đấy sẽ thôi thúc trẻ nói hơn. Xem tivi nhiều cũng khiến trẻ
quên đi giọng mẹ và chỉ tập trung vào âm thanh của tivi.
Nếu cho con xem, mẹ nên
cùng ngồi với bé để xem các chương trình như phim hoạt hình, ca nhạc và bình
luận về các tình tiết, nhân vật, hội thoại trong phim để giúp trẻ xây dựng phản
xạ ngôn ngữ tốt hơn.
3. Lười nói chuyện với con vì nghĩ bé “chẳng hiểu gì”
Giao tiếp với trẻ sơ
sinh đôi khi giống như độc thoại bởi bé chưa nói được, vốn từ còn quá ít nên
phản ứng với những câu hỏi của cha mẹ thường bị chậm. Điều này khiến một số bà
mẹ cảm thấy buồn chán và thấy như mình đang làm một việc vô ích.Tuy nhiên,
chính việc lười nói chuyện với con ngay từ khi bé mới là trẻ sơ sinh lại là
nguyên nhân khiến bé chậm nói.
Nhưng chỉ cần có niềm
tin rằng nói chuyện nhiều bé sẽ nhanh biết nói, mẹ sẽ có động lực để ‘tám’ với
bé nhiều hơn. Đôi khi chỉ một câu nói bâng quơ, phiếm chỉ: “Để mẹ bế con nào”
hay “Con yêu mẹ không?”… cũng có tác dụng lớn với khả năng ngôn ngữ của bé. Dù
bé mới bập bẹ, ê a… thì cha mẹ vẫn nên nói chuyện liên tục cùng bé. Khi còn
nhỏ, việc bé tăng vốn từ vựng và dần biết nói sẽ thông qua một cách duy nhất là
lắng nghe người lớn nói chuyện với nhau.
4. Nói chuyện với con bằng ngôn ngữ trẻ con, cố tình nói ngọng,
nhả nhớt.
Dùng ngôn ngữ trẻ con để
nói chuyện với trẻ có nghĩa là người lớn thường dùng những từ đã được tỉnh lược
để nói chuyện với trẻ. Ví dụ, một số bố mẹ hay thường thích dùng “ngoại ngữ của
bé” như: “tị ơi tị” (chị ơi chị), “ơm ơm” (cơm), “ún on” của mẹ, (cún con của
mẹ)… và cho rằng những từ ngữ sinh động này rất thú vị, có thể khiến trẻ hứng
thú hơn. Với trẻ sơ sinh chưa biết nói, bé hay thường hét lên hoặc kêu “a..a…”
rất to. Những lúc như vậy, mẹ lại cũng hét lên, cũng “a…a..”, cũng lặp lại
những âm thanh y hệt của bé để “giao tiếp” với con. Điều này là sai lầm.
Nhiều ông bố bà mẹ sai
lầm khi cứ nghĩ rằng chỉ cần dùng ngôn ngữ thế nào cho trẻ nhanh hiểu nhất và
tỏ ra thích thú là được chứ không cần thiết là phải nói đúng và nói chính xác.
Lâu dần, chính thói quen này của người lớn đã khiến cho trẻ mất đi khả năng tư
duy về “lời nói đúng và đầy đủ”.
5. Không cho bé ra ngoài chơi và gặp gỡ bạn bè
Nhiều bố mẹ ngày nay vì
sợ bên ngoài “nguy hiểm” nên thường nhốt con trong nhà một mình và chỉ chơi với
các đồ chơi vô tri. Một số bà mẹ thậm chí khi thấy con đã đến tuổi đi học mẫu
giáo, mầm non nhưng vẫn để con ở nhà với mẹ hoặc ông bà vì lo bé đi học sẽ bị
lây bệnh từ bạn bè, lo cô giáo chăm con không kỹ. Chính điều này đã khiến trẻ
chậm nói, tước đi của trẻ cơ hội được giao tiếp.
Có một thực tế ai cũng
phải thừa nhận, đó là trẻ đi mẫu giáo sẽ rất nhanh biết nói. Bé được đặt trong
một môi trường có nhiều bạn bè, tự khắc sẽ nảy sinh nhu cầu muốn giao tiếp,
muốn nói chuyện, muốn bật thành lời. Mẹ nên chú ý cho bé đi chơi nhiều hơn, gặp
gỡ nhiều bạn nhỏ cùng tuổi. Điều này sẽ cải thiện được tình trạng trẻ chậm nói
và giúp bé nhanh biết nói hơn.
Theo eva.vn
No comments:
Post a Comment