Monday, 23 November 2015

Búp bê Daruma may mắn - Quà tặng ý nghĩa

Các nước châu Á thường có tín ngưỡng, từ xa xưa họ tìm lấy một biểu tượng mang may mắn cho mình. Trung quốc Tì Hưu là con vật may mắn, Việt Nam Tì Hưu được rất nhiều người sử dụng vì nó cũng có tác dụng may mắn cho người Việt, đó là bằng chứng mỗi con vật mang biểu tượng may mắn đều được linh nghiệm cho người sở hữu. Ngày nay Tì Hưu được bày bán nhiều trong các cửa hàng phong thủy, có mặt hiện diện cho trong nhiều nhà, Công ty, Shop buôn bán làm ăn.....
Nước Nhật có một biểu tưởng may mắn. Búp bê Daruma một biểu tượng may. Trong nhà  hay nơi làm việc, người Nhật thường trưng bày búp bê daruma ở những nơi trang trọng nhất để cầu mong những điều may mắn và nhắc nhở mình không ngừng phấn đấu đạt được những mục tiêu còn đang dang dở.
Daruma được làm ra từ giấy bồi một loại giấy truyền thống của Nhật, người thợ phải thực hiện tổng cộng 16 công đoạn và tất cả đều phải làm thủ công, vì thế mỗi con búp bê Daruma đều có một phong thái, dáng vẻ riêng không hề trùng lập. Lúc mới đầu, búp bê daruma chỉ có màu đỏ gợi lại y phục của Bồ Đề Lạt Ma, về sau búp bê daruma được tạo ra với nhiều màu sắc khác nhau đáp ứng thị hiếu của khách hàng. Búp bê daruma xuất hiện lần đầu tiên ở Nhật cách đây khoảng 200 năm vào thời kì Edo (1603 - 1867). Một điều hơi bất ngờ là mặc dù ra đời ở Nhật nhưng búp bê daruma được cho là mô tả lại hình dáng của vị tổ thứ 28 của phật giáo thiền tông Ấn Độ là Bồ Đề Lạt Ma.
Daruma có trọng lượng phần bên dưới nặng hơn phía trên nên khi bị đẩy Daruma vẫn không bị ngã mà trở về trạng thái đầu. Người Nhật có câu: "ngã xuống bảy lần, đứng dậy tám lần, cuộc sống bắt đầu từ đây" chính là cách nói ẩn dụ về Daruma. Điều này còn nói lên tinh thần của người Nhật, nếu thất bại thì lại tiếp tục đứng lên bắt đầu lại với quyết tâm cao hơn để đạt được mục tiêu đề ra.
Vào thời Minh Trị, khi nghề trồng dâu nuôi tằm phát triển, búp bê Daruma được coi là biểu tượng may mắn mang lại mùa màng bội thu. Ngày nay, trong các dịp lễ tết đặc biệt là những dịp cuối năm búp bê daruma được bày bán tại các đền chùa và các hội chợ gần chùa. Tại công sở, người ta thường đặt búp bê daruma tại những vị trí trang trọng để cầu mong cho làm ăn phát đạt, trong nhà thì được đặt vị trí ngang với bàn thờ Phật để cầu mong sự thành công.
Nếu là lần đầu tiên nhìn vào búp bê daruma bạn sẽ giật mình bởi đôi mắt to tròn quắc lên trông hơi dữ tợn. Thật ra, các nghệ nhân đã tạo ra búp bê daruma không có mắt (đôi mắt chỉ toàn lòng trắng). Bạn sẽ thấy thích thú  khi được tặng vì Búp bê Daruma không phải bó buộc và hình thức được tặng, vì trong cuộc sống mỗi cá nhân đều có một ước nguyện mong muốn riêng cho một năm mới. Người được tặng sẽ  nghĩ đến một ước mơ, một mong muốn nào đó, người chủ sẽ vẽ tròng đen cho một bên mắt của daruma, khi mục tiêu đã được thực hiện thì sẽ tiếp tục hoàn thiện bên mắt còn lại.
Vào dịp cuối năm, người Nhật thường mang búp bê daruma tập trung về chùa đốt nhằm thể hiện lòng biết ơn đối với thần linh. Đối với những búp bê daruma chưa được hoàn thiện mà năm cũ đã kết thúc thì vẫn được chủ nhân đưa về chùa sau đó tiếp tục thỉnh một búp bê daruma mới và gởi vào đó lòng quyết tâm, ý chí nhiều hơn gấp bội để năm sau sẽ đạt được thành công như món muốn.

Búp bê daruma được người Nhật tặng nhau trong những dịp sinh nhật, dịp lễ tết, hay trước mỗi kì thi với mong muốn những may mắn, những điều tốt đẹp sẽ đến với những người thân yêu.
Hãy chúc mừng cho người thân của mình một năm mới với món quà đầy ý nghĩa
Hãy gọi: 0964 705 736 để được tư vấn về sản phẩm- NPP búp bê  Daruma tại Hà Nội- SP có giao hàng toàn quốc.

Saturday, 14 November 2015

Trẻ em Nhật Bản đến trường mầm non chỉ để... vui chơi

iệc để trẻ tự do vui chơi ở trường mầm non sẽ khuyến khích tính tò mò và say mê học hỏi giúp trẻ thích nghi với môi trường giáo dục tiểu học sau này.

1. Văn hóa giáo dục mầm non ở Nhật Bản 
Phụ huynh và các nhà giáo dục Nhật Bản nhận tin tưởng và luôn thống nhất trong việc để cho con trẻ chơi và giao lưu thỏa thích trong môi trường tập thể trước khi chúng bước vào môi trường áp lực của nền giáo dục chuẩn mực.

Ở trường mầm non Nhật Bản, trẻ đến trường chỉ để vui chơi.

Khi phóng viên tờ TODAY đến thăm trường mầm non Ochonomizu ở Tokyo, các em học sinh đang chơi bóng rất vui vẻ. Một số em khác đang đùa nghịch với những chiếc lá mùa thu trong khu hợp chất ngoài trời, trong khi những em khác đang nhảy lên, nhảy xuống cố gắng với những quả cam ở trên cây. 

Trong nhà, các em nhỏ đang nhảy múa theo từng nhóm một. Số còn lại thì chạy  theo những chiếc máy bay đồ chơi được làm từ vật liệu tái chế. Trước khi các em nhỏ trở về nhà, chúng sẽ tụ tập lại để nghe những câu chuyện từ bạn bè và cô giáo. Ở các trường mầm non ở Nhật, một lớp thường có tới 30 đến 35 trẻ, nhưng chỉ có một giáo viên phụ trách. Điều này hoàn toàn khác với các trường mầm non ở nước khác hay các chuẩn mực quốc tế khác.


Các bạn nhỏ tham gia hoạt động ngoài trời trong tiết trời thu se lạnh.

Ông Kyoko Iwatate ở đại học Gakugei Tokyo cho biết: “Đó chính là văn hóa Nhật Bản. Các bậc phụ huynh ở đây luôn muốn con cái họ được vui chơi và là một thành viên trong một tập thể lớn”. 

Quả thật như vậy bởi vì trong tất cả các trường mầm non ở Tokyo mà phóng viên báo TODAY  đến thăm, môi trường náo nhiệt và tính tập thể cao là đặc điểm chung có thể nhận thấy ngay ở đây.
2. Lợi ích của việc để trẻ nhỏ thỏa sức vui chơi trong môi trường tập thể

Cô Masami Oshima - người đứng đầu trường mẫu giáo Daiichi Hino sukoyaka-en cho biết việc để nhiều học sinh trong một lớp là giúp các em có sự chuẩn bị tốt để chuyển tiếp vào các trường tiểu học dễ dàng hơn. Cô cho biết thêm, trước đây khi cô phụ trách các lớp nhỏ gồm 12 trẻ, sau khi học xong, chúng rất khó thích nghi với giáo dục tiểu học. Tại nơi cô đang làm việc hiện nay, những trẻ trong lớp có đông học sinh thích nghi rất nhanh.

Một ngôi trường khác, trường mầm non Fuji, đã thiết kế và xây dựng một tòa nhà hình "chiếc bánh rán" để trẻ có không gian chạy ít nhất là 180m khi chúng chơi các trò chơi. Những viên đá đầy màu sắc được rải khắp sân trường với mục đích khuyến khích trẻ chơi đùa. Ngoài ra, nhà trường còn có một nông trại để cho trẻ thu hoạch rau củ vào các mùa trong năm.

Tay lấm bẩn hết cả vì thu hoạch rau củ - hình ảnh bạn dễ dàng bắt gặp ở các trường mầm non nơi đây.

Các bạn nhỏ tỏ ra vô cùng thích thú khi được trải nghiệm công việc làm vườn.

Sân trường Kuji có mái che, tạo điều kiện cho các em được vui đùa thỏa thích

Hiệu trường trường Fuji, Sekiichi Kato tin rằng nên để trẻ được chơi đùa thỏa thích trong những ngày tháng ở trường mầm non. Ông còn nói sư tò mò và say mê học hỏi trẻ có được khi vui chơi sẽ giúp trẻ thích nghi với môi trường giáo dục tiểu học sau này. Bên cạnh đó, những ông bố bà mẹ Nhật mà báo TODAY từng phỏng vấn cũng đồng ý với điều này. 

Ông bố Orie Fujimoto - giám đốc nhân sự của một công ty, từng nói: “Chừng nào con tôi được khuyến khích khám phá, tương tác và chơi với những đứa trẻ khác, tôi sẽ không phải lo lắng về điều gì hết”
3. Một ngày bình thường của trẻ nhỏ và giáo viên mần non Nhật Bản 

Một ngày đi học của trẻ em mầm non ở Nhật Bản sẽ bắt đầu từ lúc 9 giờ sáng cho đến 2 giờ chiều. Buổi sáng, giáo viên Nhật dành thời gian chơi với trẻ trên xích đu và cầu trượt hoặc cũng có thể giúp chúng làm đồ chơi từ những tấm bìa từ các hộp sữa. Buổi chiều, sau khi trẻ về nhà, các cô sẽ soạn giáo án, làm nghiên cứu hoặc tham gia các khóa học chuyên môn cao cấp.

Cùng nhau thưởng thức những bữa trưa đầy đủ dinh dưỡng và sạch sẽ tại trường. Ảnh chụp tại trường mầm non Kuji.

Và cùng tự phục vụ trong giờ ăn.

Cô Miyasato Akemi nói rằng việc để giáo viên có thời gian suy ngẫm lại quá trình giảng dạy là rất quan trọng vì nó giúp cải thiện được năng lực của các cô. Hơn nữa , từ đó các cô có thể tạo ra được các giáo trình “vừa học vừa chơi ” xuất sắc để giúp trẻ phát triển thể chất cũng như giác quan của trẻ. “Chính vì vậy, giáo viên mầm non phải được dành thời gian để nâng cao nghiệp vụ”, phó hiệu trưởng trường mầm non Ochanomizu nhận định.

(Nguồn: Todayonline)

Friday, 13 November 2015

Dọn vệ sinh lớp học - bài học đặc biệt của trẻ em Nhật Bản

Trẻ em Nhật Bản coi việc lau dọn trường lớp sau giờ học là một niềm vui. Đây cũng là một bài học kĩ năng sống đặc biệt mà trẻ em Nhật được học từ khi còn nhỏ.

Không phải ngẫu nhiên người Nhật lại nổi tiếng thế giới với tính tỉ mỉ và kỉ luật của mình. Tất cả nhân cách, kĩ năng của một con người đều phải được rèn giũa ngay từ những thói quen nhỏ nhất. Ngay cả việc tự dọn dẹp trường lớp sau giờ học cũng chính là một bài học kĩ năng sống quan trọng đã trở thành truyền thống trong các trường mầm non ở Nhật Bản.

Trẻ em Nhật Bản vệ sinh lớp học như thế nào?


Các trường học ở Nhật rất ít có lao công vì phần lớn công việc dọn dẹp do chính học sinh trong trường đảm nhận. Hầu hết tất cả các trường cấp 2 và cấp 3, thậm chí là mầm non đều dành ra một khoảng thời gian gọi là “soji no jikan”- giờ dọn dẹp. Thông thường, đó sẽ là 20 phút sau giờ ăn trưa. Dưới sự hướng dẫn của giáo viên, khi “nhạc vệ sinh” (soji’s song) bắt đầu vang lên, học sinh sẽ cất hết sách vở và thay vào đó là những chiếc chổi, hót rác và giẻ lau. Các em sẽ bắt đầu thu gọn bàn ghế lại, quét lớp, hót rác, lau sàn bằng giẻ chứ không phải chổi lau nhà, lau cửa sổ, cửa đi…theo nhóm đã được phân công, mỗi em sẽ chịu trách nhiệm cho một khu vực dưới sự quản lí của một bạn nhóm trưởng.
 
Dọn vệ sinh lớp học đã trở thành "môn học chính khóa" của học sinh Nhật Bản.
 
Ngoài việc vệ sinh lớp học, các em cũng sẽ phải làm vệ sinh các khu vực khác của trường học như sân chơi, phòng nghe nhìn, phòng thể thao, phòng giáo viên, hội trường… Hết giờ vệ sinh, các em sẽ đứng thành hàng và nhận xét về công việc của nhau trong ngày hôm đó. Rồi tất cả sẽ đồng thanh nói “cảm ơn” như một cách ghi nhận công sức của mọi người. Việc này diễn ra đều đặn và trở thành một phần cơ bản của việc sinh hoạt ở trường hàng ngày. Cuối mỗi kì học sẽ có một buổi gọi là “o-soji” (tổng vệ sinh). Thậm chí, có trường còn cho học sinh nhặt rác ở những khu dân cư xung quanh trường học.

Trẻ em Nhật Bản học được gì qua những giờ vệ sinh như thế?

Người Nhật đã ưu tiên một khoảng thời gian nhất định trong ngày cho việc dọn dẹp thay vì học các kiến thức hàn lâm vì họ tin rằng trẻ thực sự học được nhiều thứ với quá trình này và có thể xây dựng một nhân cách tốt đẹp ngay từ khi còn bé. Trẻ sẽ học cách tôn trọng môi trường xung quanh, tôn trọng không gian công cộng của mọi người. Trẻ sẽ hiểu rằng tốt nhất là không nên vứt rác hay bày bừa khi biết công việc dọn dẹp vất vả ra sao. 

Điều đặc biệt là, trẻ em Nhật luôn hoàn thành những công việc này một cách tỉ mỉ và cẩn thận nhưng không hề cảm thấy đây là một gánh nặng, ngược lại, đó là niềm vui. Nhiều trẻ em ở Nhật Bản chia sẻ: “Con rất vui khi lớp học luôn sạch sẽ”, “Con chỉ thấy là sẽ tốt hơn nếu bọn con dọn dẹp vì đây chính là không gian sống của bọn con”.
 
Trẻ em Nhật Bản coi việc dọn vệ sinh là niềm vui chứ không phải gánh nặng.
 
Điều đó có nghĩa rằng không chỉ dừng lại ở việc quét nhà hay lau cửa, mà trẻ thật sự có ý thức về công việc của mình, từ đó trở nên tự giác và có trách nhiệm hơn. Đó sẽ là những đức tính cần thiết để trẻ bước vào đời, và trẻ đã được tích lũy những kĩ năng đó từng bước từng bước một ngay từ lúc nhỏ. 

Bên cạnh đó, giáo viên thường tổ chức cho các học sinh lớp  trên hướng dẫn và giúp đỡ cho các em nhỏ hơn. Họ tin rằng trẻ sẽ có thể học cách giao tiếp, cách làm việc trong một tập thể. Các anh chị lớn học cách dìu dắt các em nhỏ, còn các em nhỏ có một hình mẫu để noi theo. Ngoài ra, đây cũng là cách giáo viên muốn tăng cường mối quan hệ giữa các em học sinh, vì ở Nhật số học sinh là con một khá lớn.
 
Bài học đặc biệt đem lại nhiều giá trị cho nền giáo dục Nhật Bản.
 
Người Nhật có một câu thành ngữ đại ý là: “Con chim không làm bẩn tổ của nó khi nó sắp bay đi”, ý muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc dọn dẹp vệ sinh. Và bài học đặc biệt này dường như thực sự có hiệu quả với trẻ em Nhật đến mức nó đã trở thành một “thương hiệu” mà các nước khác cũng muốn học theo.

(Nguồn: japantimes, clickajapan)

Thursday, 12 November 2015

7 ĐIỂM CHUNG CỦA CÁC PHỤ HUYNH DẠY CON THÀNH THIÊN TÀI

Cha mẹ nào cũng mong con mình sau này lớn lên đều có công ăn việc làm ổn định, vậy có đặc điểm chung nào để nuôi dạy con thành thiên tài ngay từ còn nhỏ? 
Cha mẹ nào cũng có chung một mong mỏi khi dạy con: Con mình tránh xa khỏi rắc rối, học hành giỏi giang ở trường và gặt hái thành công khi đi làm. Vậy có đặc điểm chung nào để dạy con thành thiên tài ngay từ khi con còn nhỏ không?
Dù chưa có bất cứ công thức tối thượng nào cho việc nuôi dạy con nên những đứa trẻ thành đạt, các nghiên cứu tâm lý vẫn xác định được một vài yếu tố chung có thể mang đến hiệu quả không ngờ cho các bậc phụ huynh.
1. Kỳ vọng cao
Sử dụng dữ liệu từ một cuộc khảo sát quy mô quốc gia với 6600 trẻ sinh năm 2001, Giáo sư Neal Halfon của Đại học California (Mỹ) và các đồng nghiệp phát hiện thấy, sự kỳ vọng của cha mẹ dành cho con cái của họ sẽ có ảnh hưởng cực kỳ lớn đến sự trưởng thành của trẻ.
“Nhiều ông bố bà mẹ đặt mục tiêu rằng con họ bắt buộc phải đỗ đại học trong tương lai. Mọi sự nuôi dạy, vun đắp hiện tại của họ đều hướng đến mục tiêu đó, bất chấp thu nhập và điều kiện tài chính của gia đình ra sao”, ông Halfon cho biết.
6600 đứa trẻ đã làm cùng một bài kiểm tra kiến thức: trong nhóm kết quả tệ nhất, chỉ có 57% được bố mẹ định hướng vào đại học, ngược lại, trong nhóm kết quả tốt nhất, có tới 96% số trẻ được định hướng vào đại học.
“Thường thì trẻ sẽ biến kỳ vọng của bố mẹ thành kỳ vọng của chính mình và cố gắng hoàn thành kỳ vọng đó”, Giáo sư Halfon giải thích.
2. Địa vị kinh tế – xã hội cao
Thật đáng buồn khi 20% trẻ em tại Mỹ lớn lên trong nghèo khổ, một điều kiện hạn chế nghiêm trọng tiềm năng của chúng. Một nghiên cứu đã cho thấy, bố mẹ có thu nhập càng cao thì điểm thi SAT của con cái họ cũng càng cao.
Và tình hình càng ngày càng tồi tệ hơn. Theo chuyên gia Sean Reardon của Đại học Stanford, khoảng cách về thành công của những đứa trẻ sinh ra trong gia đình có thu nhập cao và thu nhập thấp hiện nay lớn hơn từ 30-40% so với cách đây 25 năm.
3. Trình độ học vấn cao
Một nghiên cứu vào năm 2014 của nhà tâm lý học Sandra Tang (Đại học Michigan, Mỹ) nhận thấy những bà mẹ tốt nghiệp phổ thông hoặc Đại học sẽ có khả năng nuôi dạy con đến cùng trình độ học vấn với mình.
Khảo sát một nhóm 14.000 trẻ đi mẫu giáo trong giai đoạn 1998 – 2007, bà Tang nhận thấy những em bé có mẹ tuổi tên (18 tuổi hoặc trẻ hơn) có tỷ lệ tốt nghiệp phổ thông hoặc vào đại học thấp hơn hẳn so với chúng bạn.
Một trong những lý do được chỉ ra là trẻ thiếu một tấm gương hoặc cảm hứng học tập từ những người thân trong gia đình, bà Tang nêu giả thiết.
4. Cung cấp cho trẻ những kỹ năng học thuật từ sớm
Một cuộc nghiên cứu quy mô rộng với 35.000 trẻ lớp chồi tại Mỹ, Canada và Anh vào năm 2007 đã nhận thấy, việc bố mẹ phát triển kỹ năng toán học cho các bé từ sớm sẽ giúp trẻ có được lợi thế cực kỳ lớn.
Nếu như trẻ biết về các con số, thứ tự số và các khái niệm toán học cơ bản từ trước khi đi học – chúng sẽ cơ hội học giỏi hơn trong tương lai, không chỉ riêng môn toán mà là trình độ học vấn và mức độ thành công nói chung nữa.

Hillary và Chelsea Clinton. (vợ và con tổng thống Mỹ)
5. Chăm sóc và quan tâm
Một nghiên cứu năm ngoái với 243 người “nghèo” cho thấy, những đứa trẻ nhận được sự chăm sóc và yêu thương trong 3 năm đầu đời không chỉ hoàn thành các bài kiểm tra kiến thức tốt hơn khi con nhỏ, mà đến năm 30 tuổi, chúng còn có mức độ thành đạt cao hơn và sống hạnh phúc hơn.
Theo phân tích của các chuyên gia tâm lý, những bậc phụ huynh chăm chút cho con cái thường “đáp ứng với các nhu cầu của con cái một cách phù hợp” và tạo ra tâm lý yên ổn, an tâm cho trẻ mạnh dạn khám phá thế giới.
6. Không ở bên trẻ chỉ để cho có
Theo một nghiên cứu mới đăng tải trên Washington Post, thực ra việc bà mẹ ở cạnh trẻ bao nhiêu giờ không mấy ảnh hưởng đến hành vi, thể trạng cũng như mức độ thành công sau này của chúng.
Thay vào đó, việc bám rịt lấy con quá lâu, giám sát quá đà có khi còn gây ra tác dụng ngược.
Tương tự, nếu người mẹ đang stress vì công việc thì họ hoàn toàn có thể làm “lây nhiễm” tâm trạng đó sang cho trẻ.
7. Dạy trẻ cố gắng và phấn đấu
Việc trẻ nghĩ thành công đến từ đâu sẽ giúp dự đoán mức độ thành đạt sau này của chúng.
Qua nhiều thập kỷ, nhà tâm lý học Carol Dweck của Đại học Stanford đã nghiên cứu và nhận thấy, thường thì trẻ (và cả người lớn) đều nghĩ về thành công theo 2 cách. Một “nguồn cố định” bao gồm tính cách, trí tuệ, khả năng sáng tạo – tức là những yếu tố mà ta khó thay đổi được. Và thứ hai là “Nguồn phát triển được”, bao gồm khả năng đương đầu với thách thức, coi thất bại là dịp để trưởng thành và hoàn thiện hơn khả năng của mình.
Nếu như bạn nói với trẻ rằng chúng đạt điểm cao trong kỳ thi là do trí thông minh có sẵn, điều đó sẽ tạo thành một tư duy “cố định”. Còn nếu như bạn khen chúng thành công vì đã nỗ lực và cố gắng, đó sẽ là tư duy “phát triển”.

Trong một nghiên cứu khác, Dweck đã cho trẻ chọn giữa ô chữ khó và ô chữ dễ. Những đứa trẻ với “tư duy cố định” sẽ chọn ô chữ dễ hơn để chứng minh năng lực của mình, trong khi những đứa trẻ thuộc tư duy phát triển sẽ chọn ô chữ khó, bởi chúng coi đó là cơ hội để học hỏi thêm.
Do đó, khi khen ngợi con cái, bạn đừng chỉ khen chúng vì thông minh, mà hãy biểu dương vì chúng đã thật chăm chỉ, cố gắng và phấn đấu.

Wednesday, 11 November 2015

TRANG CHỦ » LÀM MẸ » BÀI CHỮA MẸO DÂN GIAN ĐỂ CÓ NHIỀU SỮA MẸ CỰC HIỆU QUẢ BÀI CHỮA MẸO DÂN GIAN ĐỂ CÓ NHIỀU SỮA MẸ CỰC HIỆU QUẢ

Khi xuất viện về, tôi không đủ sữa để cho con gái bú, lòng nặng trĩu. Tôi áp dụng cách của mẹ chồng, chỉ sau 1 chén canh mà sữa đã về đủ cho con gái no nê.
Sau khi xuất viện về nhà, sữa mẹ vẫn khan hiếm, và mình đã áp dụng cách của mẹ chồng để gọi sữa về, con mình ti sữa mẹ hoàn toàn đến gần 1 tuổi, các mẹ hãy thử áp dụng xem sao nhé. Các mẹ hãy tham khảo mẹo dân gian để có nhiều sữa mẹ cực hiệu quả bên dưới nhé:
Sau khi sinh con trai, mấy ngày nằm viện mình vẫn cho con bú mẹ nhưng sữa không nhiều, nhưng trộm vía bé vẫn chịu ti mẹ, và mình vẫn cho con bú để kích thích tuyến sữa, với hy vọng sữa sẽ về sớm và nhiều. Nhưng sau khi xuất viện về nhà, sữa mẹ vẫn khan hiếm, và mình đã áp dụng cách của mẹ chồng để gọi sữa về, con mình ti sữa mẹ hoàn toàn đến gần 1 tuổi, các mẹ hãy thử áp dụng xem sao nhé.
Chỉ bằng vài búp lá dứa non nấu canh với thịt nạc hoặc canh xương, bài chữa mẹo lưu truyền trong dân gian được các mẹ mách nhau gọi sữa mẹ về rất hiệu quả.
Nỗi lo lắng của người lần đầu làm mẹ
Tất cả chúng ta đều biết rằng nuôi con bằng sữa mẹ không chỉ đặc biệt cần thiết về mặt sinh dưỡng mà còn rất đỗi thiêng liêng của tình mẫu tử.
Sữa mẹ là thức ăn hoàn chỉnh nhất và phù hợp nhất đối với trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, vì trong sữa mẹ có đủ nǎng lượng và chất dinh dưỡng cần thiết như glucid, lipid, protid, vitamin, muối khoáng với tỉ lệ thích hợp cho sự hấp thu và phát triển cơ thể của trẻ.
Trong những năm tháng đầu đời, trẻ bú đủ sữa mẹ sẽ không bị suy dinh dưỡng. Tuy nhiên, không phải bà mẹ nào cũng có đủ sữa để nuôi con những năm tháng đầu đời. Có rất nhiều nguyên nhân khiến bà mẹ khi sinh con không có hoặc thiếu sữa.
Nếu sinh con gái, rút chín búp dứa, sinh con trai, rút bảy búp, rửa sạch, cắt bỏ phần lá xanh, chỉ lấy phần búp trắng bên dưới. Chỗ búp trắng này thái nhỏ, đem nấu với thịt nạc, hoặc canh xương. Chỗ búp dứa nấu vừa một bát nhỏ, cho bà mẹ ăn hết cả nước và cái.
Lần đầu mang thai nên tôi đã tham khảo sách vở, cố gắng chuẩn bị mọi thứ để có thể an tâm nhất. Từ việc ăn gì cho đủ chất, uống nhiều nước, vệ sinh cá nhân cẩn thận… đến việc giữ cho mình trạng thái vui vẻ nhất có thể trước khi đón thiên thần đầu tiên chào đời.
Ngày lâm bồn, vợ chồng tôi cùng đến bệnh viện trong trạng thái yên tâm nhất. Tôi sinh thường nên mọi việc khá thuận lợi, chỉ đợi con gái được tắm rửa, mẹ được theo dõi ổn định là có thể về nhà.
Khỏi phải nói là tôi ngập tràn trong niềm hạnh phúc như thế nào khi được bé con vào lòng, cho con bú những giọt sữa thơm thảo. Đó là niềm hạnh phúc khó có thể được diễn tả bằng lời.
Cô con gái bé bỏng được đặt cạnh mẹ là khùa khoạng tay chân, miệng hau háu như chú chim non. Vừa được tắm rửa trong làn nước dịu dàng của cuộc sống, con gái bé bỏng chắc đang đói lắm đây. Con ngậm ti mẹ, mút lấy mút để. Nhưng sao thế này? Tôi chuyển ti cho con.
Con gái mút rát hai bầu ngực mà chẳng thấy sữa về. Sao vậy nhỉ? Con gái buông ti mẹ, khóc ngằn ngặt. Tôi thực sự lo lắng. Mặc dù trước đó đã được nhà tôi bón cho bát cháo móng giò. Cũng như chị Thu, chồng tôi tất tả về nhà, nấu bát canh đinh lăng, hỏi han kinh nghiệm mọi người.
Nhưng cho đến giữa buổi chiều cũng chẳng thấy sữa về, tôi rất sợ cho con bú bình rồi chê sữa mẹ mà bỏ mất cơ hội được nuôi con bằng sữa mẹ nhưng tôi chẳng còn biết làm cách nào. Con gái thân yêu khá cá tính, chẳng chịu bú bình, cứ khóc ngằn ngặt vì đói. Ruột gan tôi như lửa đốt.
Tôi đã không làm điều gì sai với các lời khuyên dành cho bà mẹ khi mang thai. Tôi cũng hiểu: sau khi sinh điều quan trọng nhất là người mẹ luôn phải ăn những đồ nóng sốt: cơm nóng, canh nóng… Chế độ ăn một ngày tốt nhất là sáng ăn xôi, trưa ăn cơm, tối ăn cơm.
Ngoài ra mẹ ăn 3 bữa phụ bằng cháo đu đủ xanh nấu móng giò (hoặc chân dê, chân chó), thông thảo, ý dĩ. Uống thêm sữa hàng ngày. Người mẹ cũng nên uống nhiều nước và nước phải ấm.
Điều quan trọng là tâm trạng các mẹ phải luôn thoải mái, vui vẻ, ngủ đủ và sâu giấc, nghỉ ngơi hoàn toàn trong thời gian đầu mới sinh. Nhiều mẹ thấy con quấy khóc, chưa có kinh nghiệm sinh con dễ stress sau khi sinh.
Điều này cũng ảnh hưởng rất nhiều đến lượng sữa ít hay nhiều. Lúc này hãy nghĩ con là trên hết và bỏ qua tất cả mọi chuyện khác để nghỉ ngơi.
Nhưng như thế này thì sao mà tôi có thể nghỉ ngơi và tránh stress cho mình được, chừng nào con còn chưa có sữa bú? Rồi lo lắng quá mà tôi mất sữa luôn thì sao? Tôi bắt đầu ao ước và nghĩ đến một phép màu.
Phương thuốc diệu kì của mẹ chồng tôi
Nằm ôm con, chẳng có cách gì gọi được sữa về, đành cho con mút khan, vừa đau rát, vừa thương con. Con gái kiên trì mút sữa từ ti mẹ, cuối cùng cũng được một chút sữa non. Chưa đủ để giải tỏa cái đói của con, dòng sữa như lại chảy ngược trở lại.
Bé mút thế nào cũng không buồn ra nữa. Dỗ dành, kiên nhẫn mãi, bé mới chịu ti chút sữa bình. Mệt và đói, con gái ngủ giấc chập chờn, trong giấc ngủ vẫn quờ tay tìm ti mẹ, miệng còn chóp chép. Đó là một ngày dài, một đêm thức trắng vì lo lắng và thương con đầu tiên.
Có lẽ lúc này, tôi mới thực sự thấm thía câu nói của các cụ, thế nào là : nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ. Đến gần sáng, tôi mới chợp mắt được một lúc.
Sáng sớm hôm sau thì mẹ chồng tôi ở quê ra. Đang đau nhức chân tay nhưng bà nội vì xót cháu mà gắng ra cho kì được. Mẹ mang theo chiếc cặp lồng nhỏ. Tới nơi, bà mở cặp lồng, múc ra vừa một bát canh nhỏ (loại bát bé, nông dùng để ăn cơm). Bà bảo:
– Con gắng ăn hết bát canh, cả cái lẫn nước, thế nào cũng có sữa về.
Tôi đón bát canh từ tay mẹ, lòng dưng dưng. Tôi ăn hết bát canh mẹ nấu, thấy rất ngon miệng, dễ ăn. Mẹ bảo nếu con ăn mà chưa có nhiều sữa, mẹ sẽ nấu thêm bát thứ hai, con gắng ăn, thế nào cũng có sữa về cho cháu bú.
Thật diệu kì, bát canh nhỏ của mẹ đã gọi về dòng sữa cho con gái. Đến trưa, chẳng cần ăn tới bát canh thứ hai, dòng sữa thơm thảo đã về, đủ cho con bú no. Bé nín một hơi dài rồi lại ngủ thật say, khuôn mặt tựa như một thiên thần trong giấc ngủ ngon.
Lúc bấy giờ tôi mới hỏi mẹ là canh gì mà kì diệu đến thế? Mẹ bảo ngày trước mẹ ít sữa, bà nội cũng nấu canh này cho mẹ. Là kinh nghiệm dân gian, nhưng mẹ mách cho ai đều rất hiệu quả. Nấu món canh này rất đơn giản nhé:
Nếu sinh con gái, rút chín búp dứa, sinh con trai, rút bảy búp, rửa sạch, cắt bỏ phần lá xanh, chỉ lấy phần búp trắng bên dưới. Chỗ búp trắng này thái nhỏ (theo kiểu hạt lựu cũng được), đem nấu với thịt nạc, hoặc canh xương. Chỗ búp dứa nấu vừa một bát nhỏ, cho bà mẹ ăn hết cả nước và cái.
Mẹ bảo trong lá dứa ngoài có nhiều thành phần dinh dưỡng như vitamin C và B thì còn là cách chữa mẹo được lưu truyền trong dân gian mà không giải thích cặn kẽ được nữa… Mặc dù vậy nhờ có bát canh nhỏ của mẹ mà tôi đã giải tỏa được lo lắng trong lòng.

Tuesday, 10 November 2015

TỔNG HỢP CÁC MÓN LỢI SỮA CHO MẸ SAU SINH

Trong dân gian, có rất nhiều những món ăn tốt cho sản phụ trong những ngày mới sinh nở và tác dụng tốt cho sản phụ trong việc có sữa về sớm. Bài viết sau đây mình xin chia sẻ với các mẹ những món ăn lợi sữa và cung cấp đầy đủ dinh dưỡng cho cơ thể sản phụ.

1. Đu đủ hầm chân giò heo
Nguyên liệu: một trái đu đủ xanh khoảng 200g được gọt sạch vỏ, rửa sạch, bỏ hết hạt bên trong, rồi cắt thành từng khúc dày khoảng 2cm, chân giò heo 200g.
Cách làm: chân giò heo rửa sạch bỏ vào trong nồi, chế vào khoảng 1 lít nước. Nấu sôi, vớt bọt, cho vào khoảng nửa muỗng nước mắm, tiếp tục hầm cho mềm. Bỏ đu đủ vào, tiếp tục hầm cho đến khi đu đủ mềm. Sau khi tắt bếp, cho thêm vào 2 muỗng nhỏ hạt nêm, hành, ngò. Dùng khi còn nóng.
Món ăn này tốt cho sản phụ vì nó dễ tiêu, cung cấp nước cho quá trình tạo sữa. Vì thế sản phụ nào sau sinh cũng ăn món này. Sau sinh nhiều tháng, một số bà mẹ vẫn tiếp tục ăn để duy trì nguồn sữa.
Với chân giò heo bạn có thể chế biến thành nhiều món cũng có công dụng lợi sữa cho sản phụ như đu đủ hầm giò heo, canh mướp nấu chân giò heo, quả sung nấu với chân giò heo…
2. Đậu phộng (lạc) hầm với bí đỏ
Nguyên liệu: Bí đỏ, Đậu phộng (300g)
Cách làm: Bí đỏ gọt vỏ, bỏ ruột, cắt khúc dày khoảng 3cm. Đậu phộng rửa sạch và ngâm khoảng 30 phút, cho vào cùng với khoảng 1 tô nước, hầm cho đậu mềm. Khi đậu mềm thì cho bí đỏ vào hầm chung. Khi bí chín thì cho vào nửa muỗng canh nước mắm, một ít hạt nêm. Tắt bếp và cho thêm một ít hành ngò.
3. Giá xào tôm
Không chỉ tốt sữa cho phụ nữ mới sinh con, món này cũng có thể dùng trước ngày sinh rất tốt vì theo kinh nghiệm của Đông y, sản phụ trước và sau khi sinh sử dụng món ăn làm từ giá sẽ giúp ích cho sự tiết sữa, đón sữa nhanh về.
Nguyên liệu : giá đỗ 200g, tôm thẻ 100g.
Cách làm : tôm bóc vỏ, loại bỏ đường chỉ trên lưng, rửa sạch rồi ướp với 1 muỗng cà phê nước mắm, một ít bột nêm, một củ hành băm nhuyễn trong thời gian 15 phút. Bắc chảo dầu lên bếp, phi hành cho thơm, cho tôm đã ướp vào. Khi tôm chín thì múc ra chén. Xào giá nhanh, sau đó bỏ tôm vào trôn đêu . Sau khi tăt bêp cho thêm chút hành, ngò để tăng thêm sự hấp dẫn của món ăn.
Món này cũng có thể dùng trước ngày sinh nở rất tốt vì theo kinh nghiệm của Đông y, sản phụ trước và sau khi sinh sử dụng món ăn làm từ giá sẽ giúp ích cho sự tiết sữa.
4. Gỏi mít non
Nguyên liệu: Quả mít non, Mè 30g, mắm, tỏi
Cách làm: Quả mít non, gọt bỏ phần vỏ, cắt thành từng miếng dày khoảng 5cm. Luộc cho mềm rồi vớt ra, bào mỏng. Mè rang cho thơm, giã nhỏ, trộn vào mít non cùng với tôm và thịt đã luộc chín trước. Cho thêm vào 1 muỗng canh nước mắm tỏi, trộn đều. Theo YHCT, mè và quả mít non đều giúp tăng tiết sữa. Chính vì thế, món ăn này hết sức hữu ích cho sản phụ ít sữa.
5. Canh mướp chân giò heo
Nguyên liệu: 1 quả mướp(200g), Chân giò heo(200g)
Cách làm: Mướp gọt vỏ, rửa sạch, rồi cắt thành khúc. Chân giò heo cho vào nồi nước hầm, khi sôi thì vớt bọt, cho vào nồi nửa muỗng canh nước mắm, để nhỏ lửa cho đến khi chân giò heo mềm. Cho mướp vào. Nấu thêm khoảng 2 – 3 phút. Sau khi tắt bếp, thêm vào một ít hạt nêm và hành, ngò.
6. Canh tôm rau đay
Nguyên liệu: Tôm tươi sống, rau đay(1 mớ)
Cách làm: Tôm bóc vỏ, loại bỏ đường chỉ trên lưng, rửa sạch, quết nhuyễn, ướp với với 1 muỗng cà phê nước mắm, một ít bột nêm, một củ hành băm nhuyễn trong thời gian 15 phút. Đun sôi khoảng 1 lít nước, rồi cho tôm vào nấu trong 5 phút.
Thả rau đay đã được cắt nhỏ vào nồi tôm. Nấu thêm khoảng 2-3 phút nữa.
7. Rau lang luộc
Luộc hoặc xào ngọn, lá rau khoai lang ăn hàng ngày vừa giúp nhuận tràng, vừa lợi sữa. Mỗi lần luộc khoảng 200g rau lang, khi ăn có thể chấm với muối vừng.
8. Quả sung nấu với chân giò heo
Nguyên liệu: Sung(10 quả), Chân giò heo(200g)
Cách làm: Sung bỏ cuống, rửa sạch, cắt làm đôi. Chân giò heo 200g rửa sạch bỏ vào trong nồi, chế vào nồi khoảng 1 lít nước. Nước sôi, vớt Nấu sôi, vớt bọt, cho vào khoảng nửa muỗng nước mắm, tiếp tục hầm cho mềm. Bỏ quả sung vào, tiếp tục hầm cho đến khi sung mềm. Sau khi tắt bếp, cho thêm vào 2 muỗng hạt nêm, hành, ngò. Dùng khi còn nóng.
9. Canh cá chép đậu đỏ
Nguyên liệu: Cá chép(1 con), Đậu đỏ, hành, tiêu, hành, ngò
Cách làm: Cá chép bỏ nội tạng, ướp với mắm, hành băm nhuyễn, tiêu. Đậu đỏ ngâm 60 phút rồi cho vào nồi nước hầm cho mềm. Cho cá đã ướp vào, nấu thêm khoảng 10 phút. Tắt bếp, cho thêm bột nêm và hành, ngò vào.
10. Cháo chân giò heo, thông thảo
Thông thảo 10g nấu lấy nước, bỏ xác thuốc. Dùng nước thuốc để nấu cháo với 2 chân giò heo
11. Cháo chân chó
Theo đông y, thịt chó có tác dụng thông mạch, lợi sữa, tiêu viêm, tốt cho những người cơ thể suy nhược, thận dương hư, chính khí suy yếu… Ngoài gạo thì món cháo chân chó thường được hầm chung với lá đinh lăng. Cả 3 thứ này cộng lại vừa có tác dụng bổ tì vị, chống hư tổn, thông mạch, lợi sữa vừa giúp giải độc, tiêu sưng viêm, tăng sức đề kháng, kích thích tử cung co bóp tống đẩy huyết hôi sau sinh.
Nguyên liệu : Chân chó(1-2 cái, tốt nhất là bàn chân chó đen), lá đinh lăng(20-30g)
Cách làm : Chân chó làm sạch, thui vàng; cho lá đinh lăng vào nồi cùng 500 – 600 ml nước, đun sôi rồi vặn nhỏ lửa trong 10 – 15 phút, gạn lấy nước, bỏ bã, cho gạo và chân chó vào hầm nhừ cùng gia vị. Nên ăn ấm trong ngày và ăn thường xuyên trong thời gian sữa chưa về cũng như trong khi nuôi con bằng sữa mẹ.
13. Canh rau đay
Theo nghiên cứu, trong thành phần rau đay có chứa rất nhiều dưỡng chất quan trọng như canxi, phootpho, sắt, kali và các loại vitamin…. Trong hạt của quả rau đay có chứa nhiều glycoside khác nhau, nhưng chủ yếu là corchorosid và olitorisid. Theo Đông y, rau đay có vị cay, tính lạnh, không độc, có công dụng giải nhiệt, nhuận tràng, tiêu đàm, cảm nắng,… Vì vậy, đây là món ăn rất tốt cho sản phụ sau sinh.
Với sản phụ tuần đầu tiên sau sinh nên ăn 150-200g rau đay vào những bữa chính hàng ngày. Các tuần sau, mỗi tuần ăn 2 lần với từ 200-250 g sẽ rất có tác dụng tăng lượng sữa và lượng chất béo trong sữa. Các mẹ có thể dùng rau đay để nấu canh, rất dễ ăn và đặc biệt đây là loại rau phổ biến trong mùa hè nên rất dễ kiếm.

Monday, 9 November 2015

Bà mẹ dạy con tự lập từ 10 ngày tuổi

Khi tròn một tuổi, con gái tôi đã tự ăn, tự chơi một mình lúc mẹ bận, tự đi bộ khi ra ngoài trời cùng mẹ...

Là giám đốc một công ty du lịch tại TP HCM, chị Trần Bích Hà đã áp dụng những tài liệu giáo dục tiên tiến trong cách dạy con gái và đã đạt được những thành quả nhất định. Dưới đây là bài chia sẻ của chị về cách rèn con tính tự lập từ thủa sơ sinh tới lúc một tuổi:
Vào tháng 7/2005, hơn 7 tuổi rưỡi, con gái tôi một mình đi tham dự trại hè tại trường Concord ở Anh, nơi con là học sinh Việt Nam duy nhất. Bạn nhỏ tuổi thứ hai của chương trình 13 tuổi. Hơn một năm sau, gần 9 tuổi, con lại một mình với ba lô trên vai, dấn thân vào hành trình du học.
Nhiều bạn bè đặt câu hỏi: vậy tôi đã làm gì, để con gái có đủ tự lập, tự tin, tự lựa chọn cuộc sống xa mẹ, xa gia đình, chấp nhận đến một nơi hoàn toàn xa lạ, sống nội trú với bạn bè đến từ nhiều nước khác nhau. Có cái đặc biệt là tại các trường đó, con luôn là học sinh Việt Nam đầu tiên và duy nhất.
Mọi sự bắt đầu từ khi con gái tôi tròn 10 ngày tuổi. Nắm trong tay vài chục cuốn sách dạy cách nuôi con của các tác giả Mỹ, trong đó có những cuốn chỉ dẫn hết sức cặn kẽ về sự phát triển từng tuần từ khi mới sinh của trẻ nhỏ - tôi quyết định biến con gái thành "con thỏ thử nghiệm".
Những bài học về tự lập đầu tiên tôi dạy cho con là:
Tự nhận biết mình no hay đói, tự quyết định bú bao nhiêu sữa là đủ
Hai tháng đầu, con gái bú sữa mẹ xen kẽ bình ngon lành, lần bú nhiều, khi bú ít, tôi không ép. Sự việc chỉ rối hết lên, khi vào quãng 2 tháng, con bắt đầu phân biệt được giữa sữa mẹ - sữa bình và thể hiện sự cương quyết yêu thích sữa mẹ để đẩy bình ra, đúng vào thời điểm mẹ hết sữa.
Con cương quyết từ chối bú bình. Nhiều người khuyên "phải ép thì nó mới ăn" và bày tôi cách ép con. Con bắt đầu ói sau mỗi bữa, mẹ thì khóc vì lo lắng. Nếu được làm lại: tôi sẽ làm theo đúng sách dạy, nghĩa là chẳng cần ép, đói quá bé sẽ ăn, cũng để dạy cho bé rằng: nếu không thể có lựa chọn tốt nhất (là sữa mẹ), thì phải chấp nhận lựa chọn thứ hai (nghĩa là sữa bình). Còn nếu từ chối sữa bình, thì sẽ bị đói.
Tập cho con ăn đúng theo nhu cầu cơ thể, chứ không ép: là bài học quan trọng đầu tiên các bậc bố mẹ cần thực hiện, để giúp con tự lập từ những ngày đầu tiên. Việc ép ăn xảy ra chủ yếu do tâm lý chúng ta không tin trẻ con mới đẻ có khả năng nhận biết là chúng no hay đói. Sự can thiệp thô bạo vào quá trình nhận biết đó sẽ làm trẻ sợ ăn, và mất luôn cảm giác đói.
9-tuoi-con-toi-da-du-hoc-nho-duoc-day-tu-lap-tu-luc-mot-tuoi
Chị Bích Hà và con gái khi bé 8 tuổi tại một trường ở Anh để chuẩn bị phỏng vấn, bắt đầu hành trình du học. Ảnh: NVCC.
Luyện cho các bé nằm chơi một mình, không bế ẵm nhiều và cũng đừng nghĩ trẻ được bế là sướng.
Việc bế ẵm sẽ làm trẻ con mất dần cảm giác dùng phương tiện duy nhất lúc đó là tiếng khóc để thể hiện nỗi sợ, hoặc sự cần thiết được người lớn chăm sóc đúng lúc. Nếu được luyện đúng cách ngay từ ngày đầu tiên, đứa trẻ sẽ chỉ khóc khi đói, khi cần thay tã, khi mệt mỏi. Lúc ăn no, nằm hoặc ngồi chơi giúp các bé có thể tự lập để quan sát mọi sự việc xảy ra xung quanh, mọi âm thanh vẳng tới một cách thanh thản và vì vậy, giúp cho sự phát triển toàn diện nhanh hơn nhiều (cả về trí não và cơ thể).
Có một số mốc quan trọng trong sự phát triển của trẻ con, nếu bố mẹ biết tận dụng tốt, sẽ dạy được con những bài học quý giá về tự lập:
- Từ 3,5 tháng là thời điểm tốt nhất để tập cho bé nhai và cầm đồ vật. Bạn có thể dạy cùng lúc cả 2 kỹ năng này, bằng cách cho bé cầm nhai những thức ăn phù hợp. Ai có điều kiện kinh tế, có thể mua các gói bánh dành cho trẻ 3,5 tháng tuổi. Tôi dùng cà rốt hoặc khoai lang sống, rửa sạch, gọt vỏ, bổ tư theo chiều dọc, bé rơi thì tôi thay miếng mới. Đến quãng hơn 4 tháng tuổi, con gái tôi đã tự cầm thìa để xúc đồ ăn, lúc đầu không đưa vào mồm mà đổ hết xuống đất, thậm chí đổ lên đầu. Tôi cứ kệ cho bé nghịch, đến quãng 7 tháng thì một nửa đồ ăn đã được bé tự cho vào mồm.
Tự xúc đồ ăn, là bước khởi đầu rất quan trọng trong việc dạy con tự lập. Nếu bạn bỏ qua giai đoạn này chỉ vài tháng, sau đó bé sẽ không tự nguyện cầm thìa nữa, việc tự ăn uống trở nên khó khăn hơn nhiều. Bé sẽ khó tự lập trong việc ăn uống. 
- Từ 5 tháng, theo bản năng là bé đã có thể ngồi (xương đủ cứng cáp). Nên tập cho bé ngồi ngay khi đó. Bé biết ngồi, sẽ là bước tiến quan trọng trong việc giao tiếp giữa bố mẹ và con. Bé ngồi được, nghĩa là bạn có thể đặt bé ngồi ở sàn, hoặc ghế có dây nịt bảo vệ, để đọc sách cho bé nghe, dạy bé các trò chơi thích hợp mà lúc nằm bé không thể làm được.
- Từ 7 tháng, khi con đủ cứng cáp, tôi cho con tập đi. Tự đi được sẽ là bước tiến lớn trong hành trình dạy con tự lập. Khi đã biết đi, bạn nên để cho bé tự đi, chứ không bế nữa. Chỉ bế khi có nhu cầu giao tiếp bố mẹ với con. Quãng hơn một tuổi, khi đi ra ngoài, tôi đều cho con tự đi với dây nịt, chứ không bao giờ bế. Nếu con kêu mỏi, tôi cho ngồi nghỉ. Tôi rất kiên trì và cương quyết về việc này, nên lúc 17 tháng, trong chuyến đi thăm Hội An, con gái nhỏ của tôi đã có thể đi bộ gần 3 tiếng cùng mẹ lúc dạo chơi thăm thành phố. Con bé cương quyết không cho ai bế, lúc mỏi thì ngồi vệ đường nghỉ, đỡ lại đứng lên đi tiếp.
Tự đi trên chính đôi chân của mình, chính là bước tiến quan trọng trong việc rèn luyện sự tự lập cho con cái. Quãng trên dưới một tuổi, mỗi khi ra ngoài, con tôi cũng tự mình đi dép quai hậu, dù đi dép trái tôi cũng chỉ can thiệp để bé tự đi lại. 
Từ khi bé biết đi, trong sinh hoạt hàng ngày, đề phòng sự nguy hiểm khi muốn bé có thể tự lập và tự do khám phá, tôi bố trí lại đồ vật trong nhà.
Lối lên cầu thang phải có cửa để có thể cài chặt. Tôi dạy con tập bò lên bò xuống cầu thang khi con chừng 5-6 tháng, nhưng luôn cài chặt cửa cầu thang, đề phòng lúc người lớn sơ ý, bé bò một mình. Các đồ gỗ có góc nhọn đều được bọc lại để không gây nguy hiểm khi bé va vào. Tôi di chuyển toàn bộ ổ cắm điện lên cao 1,2m, đề phòng bé lấy tay ngoáy vào ổ điện... Bởi vậy, bắt đầu từ lúc biết đi chập chững, con gái tôi có thể và được quyền tự do đi lại một mình trong nhà mà tôi không có gì phải lo lắng. Riêng lên xuống cầu thanh, tôi vẫn phải kèm theo kiểu con bò trước mẹ bò sau khi lên, và ngược lại khi bò xuống. Để tập tính tự lập cho con, tôi chấp nhận nhà cửa và đồ gỗ bị xấu đi, cất hoặc để hết các đồ dễ vỡ lên cao.
Và như vậy: khi tròn một tuổi, con gái tôi đã rất tự lập: tự ăn, tự đi lại trong nhà và tự chơi một mình khi mẹ bận, tự đi bộ khi ra ngoài đi chơi cùng mẹ... Tuy con chưa biết nói, nhưng tôi đã có thể nhờ con nhiều việc như: lấy tờ báo đưa mẹ, đem trái cây mời bà (tất nhiên là những quả nhỏ và nhẹ như trái vải, trái nhãn, hoặc quả chuối cau...).
Tôi cho rằng, muốn con tự lập, bố mẹ cần: 
- Có niềm tin vào khả năng của con.
- Tập cho con từng việc vào đúng lúc, và đúng cách.
- Luôn động viên bằng cách khen (nhưng phải nêu rõ vì sao khen) khi con cố gắng tự làm được việc gì đó.
- Kiên trì, không sốt ruột, kể cả lúc bạn có tâm lý vội. Tốt nhất, hãy lập kế hoạch sao cho không lúc nào phải vội vàng khi tập cho trẻ việc gì đó. Tuyệt đối tránh làm hộ trẻ, chỉ vì thiếu kiên trì, khi thấy bé làm chậm - đừng chặc lưỡi theo kiểu: thôi mình làm hộ cho xong, còn làm việc khác, rồi dành lấy làm hộ trẻ. Bạn sẽ làm con mất tự tin, và ý muốn tự lập sẽ giảm dần, rồi mất hẳn.

Sunday, 8 November 2015

Truyền cảm hứng khoa học cho trẻ em

TT - Ở ngôi trường Harbour tại Hong Kong, thầy Cesar Harada đã truyền cảm hứng đam mê khoa học và sáng tạo trong lĩnh vực bảo vệ môi trường cho những đứa trẻ trong độ tuổi từ 6-15.
                        
 
Nghe đọc bài: Truyền cảm hứng khoa học cho trẻ em
Thầy Cesar Harada bên các học trò của mình - Ảnh: Improbalbe Production
Thầy Cesar Harada bên các học trò của mình - Ảnh: Improbalbe Production
Người thầy giáo mang hai dòng máu Pháp - Nhật Cesar Harada đã biến lớp học của mình thành một không gian thử nghiệm rộng lớn mà ở đó những đứa trẻ giàu trí tưởng tượng được thoải mái chơi với gỗ, kim loại, các đồ chuyên ngành hóa chất, sinh học, quang học và đôi khi cả những thiết bị điện để tìm giải pháp cho những vấn đề đang đe dọa các đại dương trên thế giới.
Ở đó, thầy Cesar Harada dạy lại các em bài học mà thuở bé cha mẹ từng nói với anh: “Con có thể bày bừa, nhưng sau khi chơi xong con phải tự dọn dẹp lại”. Với thầy Cesar, đó là bài học đầu tiên trong đời giúp anh hiểu rằng sự tự do luôn đi kèm với trách nhiệm tương ứng. Sự tự do đó đã mở ra trong đầu đứa trẻ là anh khi đó cả một thế giới đầy mơ mộng và sáng tạo.
Tuy nhiên càng lớn lên, anh càng cảm thấy người lớn thường gây ra hàng tá những rắc rối, bề bộn, song họ lại không giỏi lắm trong việc dọn dẹp chúng. Điều này đặc biệt rõ trong vấn đề môi trường.
Là chuyên gia tìm kiếm giải pháp trong việc khắc phục các sự cố môi trường nghiêm trọng do con người gây ra như tràn dầu hay rò rỉ phóng xạ, việc làm sạch đại dương là mối quan tâm lớn của Cesar. Ngày nay, hơn 80% đại dương thế giới bị ô nhiễm vì rác thải nhựa. Trong nhiều thập kỷ qua, người ta đã phải đưa tàu lớn mang theo những tấm lưới khổng lồ ra đại dương vớt rác thải. Rõ ràng đó là việc làm vô cùng tốn kém và ẩn chứa không ít rủi ro.
Và thầy giáo Cesar đã cùng các học trò nhỏ từ 6-15 tuổi tìm kiếm giải pháp tốt hơn cho vấn đề này. Họ biến lớp học nhỏ tại Hong Kong thành một công xưởng nghiên cứu với những chiếc bàn xử lý vật liệu cao thấp khác nhau để ngay cả học trò bé nhất cũng có thể tham gia công việc. Anh dí dỏm nói: “Nói cho bạn biết nhé, trẻ em dùng thiết bị điện rất giỏi và an toàn đấy!”.
Tại “công xưởng lớp học” này, họ thu thập các mảnh nhựa và nghiền chúng ra theo kích cỡ các mẩu rác thải đang trôi nổi trên đại dương. Thầy Cesar khuyến khích mọi phương án đề xuất nảy ra từ trí tưởng tượng phong phú và không hề bị giới hạn của học trò.
Và như anh nói một cách vô cùng khiêm tốn, nhiệm vụ của anh chỉ là thu thập những điểm hay nhất trong ý tưởng của mỗi đứa trẻ và kết hợp lại thành một giải pháp nào đó có vẻ khả thi nhất.
Thế rồi cả thầy và trò đã đi đến được một mẫu thiết kế robot có khả năng nhận biết những mẩu rác thông qua thiết bị cảm ứng và truyền tải thông tin về máy tính. Từ đó, qua chương trình xử lý, họ có thể ước tính được có bao nhiêu rác thải đang trôi nổi trong nước.
Nhưng không dừng ở đó, các em nhỏ đam mê sáng tạo ở Hong Kong còn là những đứa trẻ “siêu kết nối”. Khi lên mạng Internet, chúng bị sốc khi bắt gặp hình ảnh một em bé chưa tới 10 tuổi đang rửa tay trong nước bị nhiễm dầu ở Sundarbans, khu rừng ngập mặn lớn nhất thế giới tại Bangladesh. Vì nước ở đó màu nâu, bùn và dầu cũng có màu nâu nên khi tất cả hòa trộn vào nhau, rất khó để biết trong nước có gì.
Tuy nhiên có một cách đơn giản là dùng phép đo phổ. Khi chiếu ánh sáng qua các chất khác nhau sẽ tạo ra các quang phổ khác nhau và người ta sẽ biết có những gì trong nước. Thầy và trò của lớp học ở Hong Kong đã tạo ra một thiết bị máy đo phổ như thế, lắp thêm dụng cụ cảm ứng và chuyển tới Bangladesh để giúp những đứa trẻ ở đó.
Cứ như thế, trong từng việc, thầy Cesar đều tìm cách nêu vấn đề, khuyến khích học trò suy nghĩ giải pháp. Anh thường đặt ra những câu hỏi kiểu như “Làm thế nào chúng ta có thể sáng tạo cho tương lai của việc di chuyển bằng nguồn năng lượng có thể tái tạo?”, hay “Liệu chúng ta có thể giúp những người già đi lại tốt hơn bằng việc thay đổi những chiếc xe lăn truyền thống thành các phương tiện đi lại dùng điện tiện dụng hơn không?”...
Trân trọng tinh thần sáng tạo và đam mê trong việc truyền cảm hứng nghiên cứu khoa học cho trẻ, anh Cesar Harada cho rằng: “Đã đành nhựa, dầu và phóng xạ là những di sản tồi tệ, rất tồi tệ, nhưng di sản tồi tệ nhất chúng ta có thể để lại cho thế hệ con cái là những lời nói dối. Chúng ta không nên che giấu chúng sự thật xấu xa vì chúng ta cần trí tưởng tượng của chúng để tìm ra các giải pháp”.
Và đó cũng là động lực để anh tận tụy trong việc chuẩn bị một thế hệ biết quan tâm tới môi trường và quan tâm tới mọi người như thế trong không gian lớp học tại Hong Kong.